Chương 463: Dấu ấn trên ngọc già
-
Lâm huynh đệ, ta đương nhiên biết ngươi chí hướng cao xa, phẩm tính chánh trực.
Nếu là tỷ muội Đại Hoa, lão Cao ta tuyệt sẽ không làm loại sự tình không bằng
cầm thú này. Nhưng, nàng là nữ nhân Đột Quyết! Người Đột Quyết giày xéo bao
nhiêu nữ tử Đại Hoa chúng ta rồi? Huyết hải thâm cừu này, khi nào mới có thể báo
được?! Cướp nữ nhân Đột Quyết, đâu có thể gọi là cướp được?! Đây là việc chánh
trực của mỗi nam nhân Đại Hoa, báo thù cho tỷ muội Đại Hoa, vì sự vẻ vang của
vạn dân Đại Hoa!
Cao
Tù tỏ ra nhân nghĩa phẫn hận, nước miếng văng tung tóe.
-
Cướp nữ nhân Đột Quyết không gọi là cướp? Thật hay quá*! À... không … Cao đại
ca huynh nghe lầm rồi, đệ nói là… ư… sớm quá*!
(*
太
早
(thái tảo) đọc là tài zǎo: sớm quá
太好 (thái hảo) đọc là tài hǎo: tốt quá
Hai
âm này đọc tương tự như nhau)
Lâm
đại nhân vội vàng sửa lời, vẻ mặt nghiêm túc:
-
Ý tứ của đệ là, trước sau gì chúng ta cũng muốn đánh tới vương đình Đột Quyết,
lật đổ sự thống trị bạo ngược của Bì Già Khả Hãn… Cao đại ca, huynh giấu nữ
nhân Đột Quyết đó ở nơi nào? Đệ sẽ chịu trách nhiệm đi báo thù!!!
-
Vốn cũng định đưa nàng trở về. Chúng ta tìm được một khu dân cư, phát hiện ra
mấy cỗ xe ngựa mà nữ gian tế này ngồi khi vào thành.
Cao
Tù than thở, tiếc nuối:
-
Nhưng Đỗ Tu Nguyên này đầu óc chậm chạp, nhất định cứ đem nội quy quân đội của
đại soái ra, không cho phép cướp đoạt tài vật của dân chúng, nếu vi phạm sẽ bị
xử trí theo quân pháp. Còn chưa vào sân, hắn đã buộc ta trở về, ngươi nói có
giận không? Chúng ta đi cướp nữ nhân, và cướp tài vật là hai việc hoàn toàn
khác nhau! Lâm huynh đệ, ngươi nên dạy dỗ Đỗ Tu Nguyên cho tốt, tính linh hoạt
của hắn nếu được một phần vạn của ngươi, khi hắn đánh nhau với người Hồ sẽ tất
thắng đó.
Thì
ra còn chưa bắt được ‘Nguyệt Nha Nhi’, Lâm Vãn Vinh thở một hơi dài, trong lòng
ngược lại có chút thất vọng, vỗ vai Cao Tù:
-
Cao đại ca, Đỗ Tu Nguyên nói cũng có đạo lý, cướp đoạt dân nữ dù sao cũng không
tốt, chúng ta nên khiển trách loại bạo hành này. Nhưng, nếu dân nữ đó là gian
tế, nên xem sự việc khác đi. Nhưng huynh bây giờ không có chứng cớ chứng minh
điểm này, không thể vì bảo là người ta xinh đẹp mà huynh nói người ta là gian
tế được! Đạo lý này xem ra không thể thực hiện được, chúng ta cần phải lấy đức
thu phục người.
“Chứng
minh nàng là gian tế?” Cao Tù hắc hắc nói:
-
Còn cần phải chứng minh sao?! Trong khi binh hoang mã loạn, nếu nữ tử nghiêm
chỉnh, ai lại xuất đầu lộ diện, đến nơi hiểm cảnh như nàng không? Chỉ có nữ
gian tế, mới có đảm lượng này, cũng mới có nhu cầu này. Ngươi nhìn cách cười
của nàng đi, ánh mắt hấp dẫn, cũng đủ để làm sụp đổ cả thiên quân vạn mã. Nếu nàng
không phải là gian tế, vậy còn gì là thiên lý nữa?!
-
À, phải không?
Lâm
Vãn Vinh khẽ gật đầu:
-
Dường như có chút đạo lý. Nhưng, đại quân chúng ta rất có kỷ luật, không có
chứng cớ, không thể tùy tiện buộc tội người ta.
Nhìn
Lâm huynh đệ tựa hồ không hề động tâm, Cao Tù vội vội vàng vàng giữ chặt tay
hắn, nháy nháy mắt:
-
Huynh đệ, thời chiến đâu có so với bình thường được, tối nay phát sinh biến cố
như vậy, đến cả nguyên soái cũng thiếu chút nữa xảy ra chuyện, còn nữ gian tế
đó lúc này lại trùng hợp xuất hiện trong thành. Nói là tình cờ, thì việc này
quả là quá tình cờ! Phòng bệnh hơn chưa bệnh! Cho dù nàng không phải gian tế,
chúng ta cũng không thể để cho một nữ tử thuần khiết thiện chân bị lưu lạc
trong chiến hỏa. Nhìn một đóa tiên hoa bị vùi dập, đó chính là một tội lỗi rất
lớn, Lâm huynh đệ, ngươi ngọc thụ lâm phong, phong lưu lỗi lạc, sao có thể nhẫn
tâm làm việc tàn bạo như vậy?! Việc này không phải phong cách của ngươi mà!
-
Thôi, mềm lòng luôn luôn là căn bệnh của đệ.
Lâm
tướng quân thở dài:
-
Đệ và huynh đến xem. Nếu nàng thật sự là gian tế, vậy bắt nàng về trướng của ta
để thẩm vấn kỹ lưỡng! Nếu là nữ tử đàng hoàng, vậy sao mà để mặc cho nàng vội
vàng ra đường, lúc này tên đạn vô tình, nếu ảnh hưởng tới khuôn mặt, cha mẹ
nàng chắc sẽ đau khổ lắm! Để phòng ngừa lỡ như nàng nhất thời bị ảnh hưởng bởi
cuộc chiến, đệ cũng chỉ có nước phải làm theo nguyên tắc của chủ nghĩa nhân
đạo, trước tạm thời lưu nàng lại… Ủa, Cao đại ca, huynh nhìn đệ làm gì, hoài
nghi nhân phẩm của đệ à?! Tạm thời lưu giữ mà thôi, không phải thu hoạch gì
đâu.
Cao
Tù híp mắt giãn mi, ôm quyền cười khà khà, vẻ mặt bỉ ổi nói không tả xiết:
-
Nếu là như thế, ta thay mặt nữ nhân Đột Quyết đó, cảm tạ đại ân đại đức Lâm
tướng quân. Chà, người chính trực được như như Lâm đại nhân, ta thật sự là cả
đời cũng chưa thấy qua, nữ nhân Đột Quyết cũng không biết sao lại có vận khí
đến thế, may mà gặp được ngài!
Hai
người đồng thời cười hỷ hả, Cao Tù lập tức dẫn đường, Lâm Vãn Vinh dẫn theo
thân binh, cùng nhau đi bắt nữ gian tế.
Hưng
Khánh phủ chiến sự liên tục, bên trong thành rất thưa thớt, tối nay xảy ra việc
người Hồ ám sát Lý Thái, đại quân đang lục soát chung quanh, bên trong thành đã
không còn sự bình yên như lúc trước nữa.
Cao
Tù quanh đi quẹo lại, tới gần một ngõ nhỏ gần cửa thành bắc rồi ngừng lại, đánh
giá chung quanh vài lần, thấp giọng thận trọng nói:
-
Lâm huynh đệ, tới đây. Nữ gian tế Đột Quyết đang ẩn mình ở trong căn phòng phía
trước.
Lâm
Vãn Vinh giương mắt nhìn lại, trong hẻm nhỏ này tối đen, không thấy rõ đường
đi, hai bên vách tường hoặc vỡ hoặc nghiêng ngả, xem ra rất tàn tạ. Cách mình
năm sáu mươi trượng, một tòa tòa viện tường tranh vách đất, ánh đèn leo lét.
Trong cái sân rộng lớn có vài cỗ xe ngựa, bên cạnh là một đống hàng hóa, văng
vẳng những tiếng chân ngựa lộp bộp vọng lại, chính là thương đội hôm nay vừa
vào thành, ‘Nguyệt Nha Nhi’.
-
Xem ra đang ở chỗ này.
Đỗ
Tu Nguyên dẫn theo nhân mã, đang ẩn từ một nơi bí mật gần đó chờ đợi, thấy Lâm
Vãn Vinh tiến đến, vội vội vàng vàng đi tới bẩm:
-
Lâm tướng quân, ngài đến rồi!
Lâm
Vãn Vinh gật gật đầu, thần sắc nghiêm trang:
-
Đỗ đại ca khổ cực rồi. Vừa rồi ta đang xử lý quân vụ ở trong doanh, Cao đại ca
trở về bẩm báo, nói nơi này tình hình cổ quái, có thể có dấu vết trọng yếu của
gian tế người Hồ, uy hiếp đến sự an toàn của Nguyên soái. Ta lo lắng, vội đến
xem. Tình huống bên trong như thế nào? Có bao nhiêu người Hồ, có cung nỏ vũ khí
gì không? Ngươi đừng lo, ta đã điều động trăm tên thần tiễn thủ ở thần cơ doanh
tới, năm khẩu hỏa pháo, còn có ba ngàn bộ binh nữa, cùng nhau đến đây hiệp trợ
ngươi, lúc này các lộ đại quân đang trên đường, một lát nữa là tới.
Vừa
thần tiễn thủ lại còn hỏa pháo, nghe Lâm đại nhân miêu tả như vậy, tình hình
này thật sự là cực kỳ nghiêm trọng, Đỗ Tu Nguyên nghe thế âm thầm lè lưỡi,
trừng mắt nhìn tên Cao Tù ‘báo cáo láo quân tình’. Lão Cao bị rơi vào hố phân,
nhưng lại không thể cãi lại, chỉ có nước cười vài tiếng, tỏ vẻ biết lỗi.
-
Bẩm tướng quân, viện này là nơi ở của thương đội chúng ta đã thấy khi vừa vào
thành. Cộng có mười con lạc đà, năm cỗ xe ngựa. Vì không dám đánh rắn động cỏ,
bởi vậy ta cũng không rõ bên trong có bao nhiêu người, nhưng theo mạt tướng
phỏng chừng, tuyệt sẽ không vượt qua ba mươi người. Những người này phần lớn là
người Đại Hoa, chưa thấy có binh khí, cũng chưa có gì đặc thù của gian tế.
Những người Hồ này có phải là gian tế không thì phải điều tra mới được.
Đỗ
Tu Nguyên đem tình hình bên trong đại khái miêu tả toàn bộ, Lâm Vãn Vinh gật
gù, tán dương:
-
Đỗ đại ca, làm việc rất tốt! Nếu cũng chỉ có ba mươi người, vậy không cần phải
thần cơ doanh nữa rồi…
Một
cái sân rộng chừng đó, có thể ẩn được bao nhiêu người? Đỗ Tu Nguyên ôm quyền
bẩm:
-
Mặc dù bên trong viện tất cả đều là gian tế, mạt tướng cũng có cũng đủ tự tin
ứng phó được, không nên điều nhân mã tương trợ, xin tướng quân yên tâm.
-
Tốt lắm, thần cơ doanh và bộ binh doanh sẽ không điều lên nữa,
Lâm
Vãn Vinh cười hắc hắc:
-
Dựa theo kế hoạch ban đầu mà làm. Đêm nay Nguyên soái bị tập kích, đối với quân
ta ảnh hưởng rất lớn. Bởi vậy, mỗi một người Hồ trong thành, nhất là người Hồ
xinh đẹp, tuyệt không thể buông tha, nhất định phải cẩn thận điều tra.
Đỗ
Tu Nguyên đáp lệnh, chỉ huy binh sĩ tiến vào tòa nhà, Cao Tù dẫn đầu tiến vào,
đấm ầm ầm vào đại môn căn nhà, nộ thanh quát:
-
Mở cửa, mở cửa, quan quân tra phòng!
Các
binh sĩ đao thương loảng xoảng, kinh động đến mấy con ngựa trong viện hí lên ầm
ĩ, tứ phía ồn ào náo nhiệt.
Chờ
một lát, từ khe cửa truyền ra một thanh âm run rẩy:
-
Đại nhân, chúng ta là thương đội Lũng Tây, tới tái ngoại làm… làm ăn...
-
Ít nói nhảm đi!
Cao
Tù xem ra không kiên nhẫn nữa, không đợi hắn nói xong, liền một cước đá tung
cửa lớn, mấy trăm quân sĩ như nước lũ xông vào, ánh lửa chiếu sáng rực, đao
kiếm rợp trời, làm người vừa mở cửa sợ hãi ngồi phệt xuống đất.
Nghe
tiếng ồn ào trong viện, những thương nhân Đại hoa đang nghỉ trứ trong phòng vội
vàng rời giường, thấy Cao Tù cùng Đỗ Tu Nguyên chỉ huy binh mã đằng đằng sát
khí xông vào, cương đao chĩa thẳng vào trước mặt mọi người, đám thương nhân
nhất thời mặt tái nhợt, cả người run rẩy như cầy sấy. Giữa những thương nhân
Đại Hoa còn có vài người Đột Quyết, tuy cũng quần áo lộn xộn, nhưng thần sắc
cũng trấn định hơn rất nhiều. Thấy đám thương nhân Đại Hoa kinh hoảng thất thố,
cả người run rẩy, trong mắt họ nhất thời ánh lên vài phần khinh miệt.
Cao
Tù rút soạt thanh bội đao ra, gầm lên:
-
Quan quân tra phòng, có quần áo vì mặc vào, không có xiêm y thì trùm bao bố!
Nghe khẩu lệnh của ta, nam đứng sang bên trái, nữ đứng bên phải, lừa ngựa đứng
giữa..
Mặt
hắn đen thui, mắt trâu long lên, nhìn như hung thần ác sát, không nói thương
nhân Đại Hoa, đến cả thương nhân Đột Quyết cũng không dám nhìn hắn.
-
Cao đại ca oai phong nhỉ!
Đến
cả Đỗ Tu Nguyên cũng nhịn không được tán dương hắn một tiếng.
Cao
Tù dương dương đắc ý cười hắc hắc vài tiếng, quay đầu nhìn lại thì ngẩn cả
người. Bên trái người lẫn lừa ngựa đầy nhóc, bên phải đến cả một con gián cái
cũng không có.
-
Ủa!?
Cao
Tù nhất thời giận dữ, cương đao vung tít, gầm lên ầm ầm:
-
Người đâu, cũng chỉ có vài người như vậy sao? Nữ nhân … không … gian tế đâu,
gian tế rất đẹp đâu rồi?
Tên
thương nhân mở cửa khoảng bốn mươi tuổi, chính là đầu mục của thương đội này,
thấy vị sĩ quan này vung cương đao như muốn giết người, hắn cố dằn cơn sợ hãi
trong lòng, ôm quyền thận trọng hỏi:
-
Đại nhân, gian tế gì?! Đúng là oan uổng bằng trời! Chúng ta đều là thương nhân
đứng đắn ở Lũng Tây phủ. Ngài xem, trên người ta còn mang theo giấy tờ của Lũng
Tây phủ.
Đỗ
Tu Nguyên nhận văn bản liếc qua vài lần, gật đầu:
-
Ngươi nói ngươi là kinh thương ở Lũng Tây phủ hả, còn họ…
Hắn
nhìn lướt qua vài người Đột Quyết, hừ lạnh vài tiếng. Thương nhân đầu lĩnh vội
hỏi:
-
Đại nhân hiểu lầm rồi, mấy vị này là thương nhân ở thảo nguyên, là nhân sĩ phản
chiến ở trong Đột Quyết, ngài xem, Lũng Tây phủ cũng có văn bản rồi đó!
Hắn
lại lấy từ trên người ra một bức văn thư có quan ấn rõ ràng, cầm tới. Cao Tù
trừng mắt, giật lấy tờ văn thứ kia, dậm dậm mấy trên mặt đất, cả giận nói:
-
Văn bản? Văn bản cái rắm, lão tử đã từng nhìn bao nhiêu thánh chỉ rồi. Ta hỏi
ngươi, ngươi nói Đột Quyết có nhân sĩ phản chiến, cũng chỉ có vài người như vậy
sao?!
Tên
đầu lĩnh gật đầu lia lịa:
-
Trước mắt chỉ có mấy vị này.
-
Không có nữ nhân?!
Tên
đầu lĩnh do dự một lát mới đáp:
-
Không có!
Lâm
Vãn Vinh đi theo phía sau Cao Tù và Đỗ Tu Nguyên, lạnh nhạt bàng quan, thấy Cao
Tù vừa hỏi, ánh mắt mấy tên Đột Quyết bỗng lóe lên một chút, ánh mắt không
ngừng nhìn về phía góc phòng có che rèm. Cánh rèm nhè nhẹ phất phơ, hình như
che giấu cái gì đó.
-
Không có?!
Cao
Tù vung cương đao lên, đang muốn phát tác, Lâm Vãn Vinh cười giữ chặt hắn lại:
-
Cao đại ca, huynh đừng quên, chúng ta đã nói là phải lấy đức thu phục người!!
“Lúc
này mà còn lấy đức thu phục người?” Cao Tù mồ hôi đầm đìa. Lâm Vãn Vinh chỉ chỉ
vào cái rèm, cười hỏi:
-
Ủa, bên trong có người không?!
Trên
mặt vài thương nhân Đột Quyết lộ ra thần sắc ngưng trọng, hai tay nắm chặt.
Nhìn
cánh rèm chớp lên, Cao Tù cũng tỉnh ngộ, cười hắc hắc, đến bên người Lâm Vãn
Vinh nói:
-
Huynh đệ, người ta là người Đột Quyết, nghe không hiểu tiếng Đại Hoa chúng ta,
nên dùng tiếng Đột Quyết mới đúng. Ủa, lão già kia, bên trong có người không,
câu này nếu dùng tiếng Đột Quyết thì nói như thế nào?
Cái
‘lão già kia’ theo lời hắn nói, chính là đầu lĩnh của thương đội, sau khi xí xô
xí xòa phiên dịch một trận, Cao Tù nghe thế đầu to bằng cái đấu, ánh mắt nhìn
chằm chằm vào Lâm Vãn Vinh:
-
Lâm huynh đệ, ngươi thông minh như vậy, câu Đột Quyết này chắc là cũng hiểu
được chứ hả?
-
Không phải chỉ là tiếng Đột Quyết thôi sao? Đơn giản!
Lâm
đại nhân cười ha ha, mắt không chớp lấy một cái, vén rèm ra rồi hô:
-
Bên trong, có người không? Ra đi, có việc!
Cao
Tù ngẩn người, đột nhiên mừng rỡ:
-
Lâm huynh đệ, ngươi thật thông minh. Tiếng Đột Quyết này mà cũng biết, ta có
thể nghe hiểu một nửa đó.
Dùng
tiếng ‘Đột Quyết’ gọi rồi, thế mà cánh rèm đó chẳng hề động đậy, không nghe
thấy một thanh âm gì cả, Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng, đổi thành tiếng Đại Hoa
lạnh nhạt nói:
-
Ta đếm tới năm, ngươi còn không ra, ta sẽ phái người trực tiếp tiến vào. Cao
đại ca, chuẩn bị.
“Còn
muốn đếm tới năm? Lâm huynh đệ quá nhân từ rồi!” Cao Tù đang cảm thán, chợt
nghe Lâm Vãn Vinh lớn tiếng hô:
-
Năm!!! Các huynh đệ, xông vào!
“Thì
ra là biện pháp như vậy!” Cao Tù đẫm mồ hôi, sững người trong giây lát, Đỗ Tu
Nguyên đã vọt tới phía trước hắn. Mười mấy tên binh lính cũng xông vào phòng,
không có tiếng đánh giết đao thương, cũng chẳng có tiếng kinh hô, trong phòng
an tĩnh, đến cả tiếng một cây kim rơi cũng có thể nghe được.
-
Chuyện gì thế?!
Nhìn
Đỗ Tu Nguyên cúi đầu ủ rũ đi tới, Lâm Vãn Vinh hơi giật mình.
Đỗ
Tu Nguyên cúi đầu nhỏ giọng nói:
-
Tướng quân, không có ai!
“Không
có ai?!” Lâm Vãn Vinh xốc rèm lên, chậm rãi tiến trong phòng. Đây là một căn
phòng làm bằng đất, trong phòng bài thiết đơn giản, có một cái bục đắp bằng đất
sét, trên đó đặt một bàn trà nhỏ, chỉnh tề sạch sẽ, nhìn không vương chút bụi
bặm nào. Quả thật không có ai! Nhưng rõ ràng nơi này chính là chỗ ở của thương
đội ‘Nguyệt Nha Nhi’, làm sao lại không thấy thiếu nữ Đột Quyết này chứ? Lâm Vãn
Vinh cau mày, nghĩ mãi không thông.
Trong
không khí thoang thoảng mùi thơm, như màn sương xuân in dấu lại. Hắn cố sức hít
mạnh, trên mặt đột nhiên hiện ra vẻ kinh ngạc, mùi này rất quen thuộc, chính là
nước hoa nhà họ Lâm dương danh Đại Hoa đây mà. Loại nước hoa này làm sao lại
gặp ở tận vùng đại mạc tái ngoại này chứ? Chẳng lẽ là ‘Nguyệt Nha Nhi’ đưa tới?
Như thế xem ra, thiếu nữ Đột Quyết đó nhất định đã nghỉ chân trong gian phòng
này rồi. Không ngờ, nước hoa Lâm gia đã truyền tới Đột Quyết rồi! Lâm Vãn Vinh
lắc đầu, chẳng biết nên cười hay nên khóc.
-
Tướng quân, ngài xem, kia là cái gì?
Đỗ
Tu Nguyên đem người cẩn thận tìm tòi, bên cạnh cái gối trên cái giường đất, đột
nhiên phát hiện ra một vật. Vật đó do bảy thanh trúc to bằng ngón tay kết
thành, dài ngắn cao thấp khác nhau, giữa những thanh trúc có nhiều lỗ, vị trí
những lỗ này cũng khác biệt.
Lâm
Vãn Vinh cầm lấy đồ vật này, vuốt ve vài cái, rồi chậm rãi đưa lên miệng, nhè
nhẹ thổi một cái, ống trúc phát ra một tiếng trong vắt, thật là dễ nghe.
Đỗ
Tu Nguyên ngạc nhiên:
-
Thì ra là nhạc khí, ta chưa thấy qua món đồ này bao giờ, cũng không biết tên
gọi là gì.
Lâm
Vãn Vinh mỉm cười, hai tay đan vào nhau, đè vài lỗ, liền có vài tiếng sáo thật
dài vang lên, du dương thánh thót, nghe rất hay.
-
Ủa, huynh đệ còn có thể thổi tiêu?!
Cao
Tù đi đến, ngạc nhiên hỏi.
Lâm
đại nhân cắn răng hừ một tiếng:
-
Thổi tiêu cái rắm! Món đồ này tên là ngọc già, chính là một nhạc khí trên thảo
nguyên, người thổi ngọc già này gọi là phẩm ngọc. Thổi tiêu khó khăn như vậy,
ta thèm vào mà thổi!
Trên
khóe miệng hình như hơi có mùi thơm đọng lại, thầm còn có chút cảm giác mềm
mại, hắn cúi đầu nhìn xuống, thấy trên chỗ thổi của ống trúc trên ngọc già, ẩn
ẩn lưu lại vài vết son hồng, in trên thanh trúc thành một hình vòng cung như
một Nguyệt Nha Nhi (vầng trăng khuyết) nhàn nhạt
“Ngọc
già này thì ra là được ‘Nguyệt Nha Nhi’ sử dụng!” Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
“Nàng thổi ta thổi, có khác gì hôn gió đâu! Chỉ là chẳng biết đây có phải là nụ
hôn đầu tiên của nha đầu đó không?”
Không
bắt được gian tế xinh đẹp, Cao Tù cúi đầu ủ rũ, đem tên đầu lĩnh thương nhân ra
trút giận, hầm hè nói:
-
Nói, người nữ nhân Đột Quyết cùng vào thành với các ngươi chạy đi đâu rồi?
Kia
thương nhân giật mình hiểu ra:
-
Đại nhân, thì ra ngài nói chính là nàng hả.
Lâm Vãn Vinh ung dung hỏi:
- Tên nàng là gì?
Thấy thái độ của Đỗ Tu Nguyên và Cao Tù đối với Lâm Vãn
Vinh, cũng biết vị này là đại nhân vật. Tên thương nhân đó không dám chậm trễ,
vội vã đáp:
- Tên nàng thì tiểu nhân cũng không rõ ràng lắm. Vị cô
nương này được một thương nhân khác giới thiệu, bên người còn mang theo mấy
người, nàng ngoại trừ mỉm cười ra, rất ít nói chuyện. Nhóm nàng hôm nay nghỉ
tạm ở đây cho đến sẩm tối, sau đó chia tay chúng ta. Nghe khẩu khí, hình như là
vị cô nương này nhớ nhà, muốn trong đêm chạy về thảo nguyên rồi.
“Nói như vậy, Nguyệt Nha Nhi đã đi trước khi đóng cổng
thành rồi?!” Lâm Vãn Vinh ồ một tiếng, nhìn dấu môi son trên ngọc già, nhất
thời ngẩn người ra.
Truyện kiếm hiệp online hay nhất tại truyenkiemhiepso1.blogspot.com
0 nhận xét:
Đăng nhận xét